Tính dục học cổ điển phương Đông (2)

Trong thời thịnh trị của các vua chúa phương Đông, đời sống tình dục là một trong những biểu hiện đi đôi với quyền lực, quyền lực càng cao thì cung phi mỹ nữ càng nhiều, tam cung lục viện càng đông đúc.

Tố nữ kinh - "sản phẩm độc quyền" của vua chúa Trung Quốc

Nhiều đấng cửu trùng chỉ sống được 20-30 năm chỉ vì thể hiện thứ "quyền lực" ấy một cách quá ư mãnh liệt, khiến cơ thể không còn khả năng bù đắp những tổn hao quá lớn diễn ra hằng đêm. Tuy nhiên, có vị hiểu được điều này rất sớm, nên trong thời gian trị vì, đã có bên mình những danh y, cố vấn tình dục vào hàng siêu đẳng.

 

 

Tiêu biểu cho thành phần biết lo xa đó là vua Hoàng Đế nước Trung Quốc sống cách đây khoảng 4.600 năm. Ông có ba nữ cố vấn tình dục là Tố nữ, Huyền nữ và Thái nữ, luôn kề cận bên mình để trả lời mọi "thắc mắc biết hỏi ai" của nhà vua. Ngoài ra, nhà vua còn có một danh y giúp chăm sóc sức khoẻ, tương truyền chỉ riêng tuổi thọ 800 năm của ông Bành Tổ này cũng đủ trở thành một đảm bảo tuyệt vời có thể khiến nhà vua yên tâm mà thể hiện "quyền lực" hằng đêm trong cung cấm. Có lẽ nhờ vậy mà Hoàng Đế sống đến 100 tuổi (2697-2598 trước Công nguyên) và thời đại của ông đã để lại cho đời sau hai bộ "tính dục kinh" nổi tiếng là Hoàng Đế nội kinh và Tố nữ kinh.

 

Nếu Kamasutra chú trọng đến tư thế ái ân để mang lại sự thoả mãn toàn diện, thì Tố nữ kinh (và y học cổ đại Trung Quốc nói chung) dựa trên ý niệm âm - dương, ngũ hành (Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ) và được coi là sách kinh điển về tính dục học suốt thời kỳ phong kiến Trung Quốc. Tác phẩm này chủ yếu ghi lại những câu hỏi của nhà vua và lời giải đáp của Tố nữ, được người đời sau coi đó là những ý niệm có tính khoa học và vẫn còn có giá trị nhất định trong xã hội đương thời. Yếu tố âm dương thường được nữ cố vấn này vận dụng trong nhiều trường hợp "khúc mắc" của nhà vua. Chẳng hạn như Hoàng Đế than phiền với Tố nữ là ông cảm thấy mình khí suy nhược, khi ái ân không có sự đồng nhịp với bạn đồng hành, khiến cho tâm trạng bất an, lòng không còn vui thú. Người cố vấn này đã giải thích rằng hiện tượng trên xuất phát từ sự thiếu hoà hợp âm dương, tinh lực của người nam như lửa, của nữ như nước, nếu tinh lực của người nữ mạnh hơn nam thì cũng như nước tạt vào lửa, làm cho ngọn lửa tắt ngấm, dẫn đến hậu quả là sự ái ân có hại cho sức khoẻ và không còn thú vị nữa.

 

 

Về sự hoà hợp âm dương, Tố nữ kinh còn đi xa hơn khi cho rằng trong ân ái, người nam có thể "hấp thu" tinh lực của người nữ bằng cách làm cho họ đạt đến độ cực khoái nhiều lần trong khi mình vẫn bế tinh, không làm mất đi chân khí. Sự hấp thu này tăng cường khí lực cho bộ não, khiến cho họ có thể sống trường thọ. Trong khi đó, ở giới nữ, tình trạng cực khoái một hay nhiều lần trước bạn tình không làm hao tổn chân khí của họ. Có lẽ đây cũng là một trong những lý do khiến cho các vua chúa phong kiến có nhiều phi tần cung nữ trẻ đẹp bao quanh.

 

 

Sự hấp dẫn và đi sâu vào điểm yếu ở nam giới của Tố nữ kinh đã khiến cho các vua chúa và giới công hầu trong xã hội Trung Quốc coi đó như "gia bảo" thuộc thành phần giai cấp của họ. Mặt khác, theo quan niệm thời đó, những gì đề cập đến trong tác phẩm này là "tà dâm", làm bại hoại xã hội, cho nên Tố nữ kinh bị ém nhẹm trong chốn cung đình hay giới quý tộc trong suốt hơn 2.000 năm. Nhiều bậc đế vương không hiểu thấu đáo hay hiểu sai những gì được diễn đạt trong Tố nữ kinh, khiến cho nhiều ông đã sớm rời bỏ ngai vàng, về miền cực lạc ở tuổi 20-30. Mãi đến năm 225, dưới thời nhà Hán, sách này mới được phổ biến tương đối rộng rãi trong tam cung lục viện và sau đó đi dần vào cuộc sống đời thường.