Phản hồi về Câu chuyện của những đồng tính nữ tuổi teen

 

L (la_...@yahoo.com: “Chỉ mong, đừng ai làm tổn thương em mình khi biết nó là les”

 

Khi gửi những dòng phản hồi này đi, mình rất muón có 1 người sẽ đọc được nó. Tụi mình là chị em sinh đôi, lớn lên bình thường như bao cô bé khác. Nhưng tới cách đây 2 tháng, mình mới biết được sự thật, em sinh đôi của mình là Les. Mình đã khóc, khóc nhiều vô cùng. Mình cứ tưởng đó chỉ là chuyện ngoài xã hội thôi, chứ không phải chuyện của nhà mình.

 

Mình đã trách số phận sao lại khiến cho em mình như vậy. Mình vừa giận vừa thương. Nhưng dần dần mình hiểu, mình là người có nhận thức, có suy nghĩ, nó là e mình, có lẽ nó cũng rất đau khổ và mình không thể làm nó khổ sở hơn bằng sự xa lánh.

 

Thật sự mình rất lo sợ. Nếu mọi người vì chuyện này mà kì thị thì em sẽ như thế nào? Bố mẹ mình nếu biết sẽ ra sao? Chính mình cũng đã hoang mang và lo lắng, tại sao suốt bao lâu nay, em mình không hề san sẻ gì với mình? Tụi mình là chị em sinh đôi cơ mà.

 

Nhưng rồi mình phải vượt qua tất cả cảm giác đó để yêu thương và chia sẻ với em. Không thể vì chuyện đó mà đánh mất em mình. Mình chỉ mong, mọi người xung quanh, một lúc nào đó cũng chấp nhận em mình – như những gì vốn có của nó. Và đừng làm tổn thương em mình…

 

Benny (Melbourne, Australia): Cảm ơn các bạn đã cho tôi thêm niềm tin vào cuộc sống

 

 

Vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, vừa phải lo học, lại thêm nỗi lo che giấu giới tính của mình, chắc không phải là điều dễ dàng gì với những teen ở thế giới thứ 3. Ở trường học nào cũng vậy, tôi đều thấy hiện tượng bạn trai nào mà có biểu hiện “nữ tính”, là ngay lập tức trở thành chủ đề để chế giễu, chê bôi.

 

Tôi là gay, và may mắn được đi du học ở một nơi rất ít bị chế giễu hay kì thị đồng tính. Hiện tại tôi đã có người yêu, chúng tôi rất hạnh phúc, yêu nhau thực sự vì tình cảm chứ không phải yêu nhau vì “vật chất, tình dục” như một số tờ báo phê phán giới gay nói.

 

Ở bên này, tôi sẵn sàng thừa nhận với mọi người chuyện mình là người đồng tính, nhưng khi về Việt Nam, chắc chắn là không bao giờ tôi dám nói ra điều này; tôi sợ cảm giác bị gia đình, họ hàng ở Việt Nam nhìn mình bằng ánh mắt khác. Đó là suy nghĩ của tôi trước khi đọc được bài báo này.

 

Nhờ các bạn, tôi đã thấy tự tin hơn nhiều. Dù gì thì mình cũng không thể giấu mãi cả đời được, cảm ơn các bạn đã cho tôi thêm niềm tin vào cuộc sống. Có lẽ khi về nước, tôi nên nói chuyện nghiêm túc với ba mẹ. Và tôi tin, tất cả cộng đồng đồng tính chúng ta, rồi dần dần sẽ được xã hội chấp nhận.

 

Bác Nguyễn Xuân Thắng (42 tuổi, Hoàng Mai, Hà Nội): Những bậc phụ huynh chúng tôi không biết phải làm như thế nào…

 

 

Tôi luôn quan niệm “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Và tôi thực sự rất thông cảm cho những người bố, người mẹ có con đồng tính.

 

Nếu con mình là người đồng tính, chắc chắn cảm giác lúc đầu sẽ là thất vọng. Chúng tôi thực sự không biết phải làm như thế nào… Tại sao con cái người ta đẻ ra bình thường, rồi lấy vợ lấy chồng đàng hoàng, có cháu để cho mình bế; mà con mình đẻ ra nuôi bao nhiêu năm, để rồi nó lại bỏ đi theo một người cùng giới, liệu có cha mẹ nào không đau xót?

 

Chuyện này thì chỉ những bậc làm cha làm mẹ chúng tôi mới hiểu được, chứ giới trẻ chưa trải qua thì không sao thấu nổi. Cũng vì là người đẻ ra con, thì mới xót xa, mới thương và cảm thông cho các con nhiều hơn. Không thể vì chuyện giới tính mà đánh mắng, rời bỏ, xa lánh các con được. Nếu trong một lúc nào đấy có trót lỡ lời mà nặng lời với các con, mong các con hãy thông cảm. Hãy để bố mẹ chấp nhận các con một cách chầm chậm, bởi cần một thời gian để có thể thấu hiểu được dần dần.

 

The Rabbit (kisstherabbit@...): Liệu 20 năm nữa, các bạn có dám thừa nhận những gì mình nói hôm nay?

 

 

Mình là một 9X đời đầu, và không phải là les. Đọc bài nói lên tâm sự của các bạn, trước tiên thì mình cũng cảm thấy rất ngạc nhiên khi những bạn bằng tuổi mình, thậm chí là kém tuổi, dám nói lên những điều vẫn được coi là “nhạy cảm” trong xã hội.

 

Nhưng, tuổi mới lớn luôn là thời điểm mà chúng ta vẫn còn đang khám phá bản thân mình, ta không thể chắc chắn rằng việc một số các bạn đây bị lôi kéo để trở thành les là không có! (Mình thấy cái bạn mà vẫn yêu con trai, rồi 4 tháng gần đây mới yêu con gái; dễ nằm trong trường hợp trên)

 

Và mình còn thắc mắc một điều, đó là sau 20 năm nữa, khi các bạn đã đủ trưởng thành, thì liệu có bao nhiêu người trong số này lại dám thừa nhận lại những gì mình nói ngày hôm nay?

 

KimThanhVu (kimthanhvu81@...): Các bạn có thể chưa lường trước được hậu quả!

 

 

Mình có một cô bạn là les tên A. Khi bạn thừa nhận chuyện mình là một người đồng tính với gia đình, bạn thực sự đã phải trải qua rất nhiều khó khăn. Cả gia đình bàng hoàng, bố A. giận không thèm nhìn mặt bạn, mẹ A. thì chỉ khóc, khóc nhiều đến mức cả cái đêm hôm bạn thừa nhận mình là les, cả 2 mẹ con thức đến sáng chỉ để khóc.

 

Họ hàng rời bỏ, e dè; họ nhìn bố mẹ A. với ánh mắt “bố mẹ không biết dạy con”. Đến lớp học, bạn bè hiểu cho thì không sao, có những kẻ lấy điều đó để chế giễu, xúc phạm, rồi lấy ảnh A. bêu xấu lên khắp những trang web, forum để bàn tán.

 

Giờ đây, khi đã 27 tuổi, A. mới hối tiếc thú nhận rằng: “Hồi đó trong lúc tức mẹ, mình giận mất khôn nên mới nói ra chuyện mình là les trước mặt cả họ hàng trong đám giỗ. Nếu để lùi chuyện thú nhận đến bây giờ, có lẽ mọi chuyện đã khác”.

 

Tôi đưa ra câu chuyện này, mong các bạn nhận ra rằng, việc chọn đúng thời điểm để nói ra mình là les có lẽ sẽ chỉ thích hợp khi đã đủ trưởng thành. Còn ở lứa tuổi này, chưa chắc việc công khai, thừa nhận mình là les, đã là một điều nên làm.